
"Chiều chợt đi, màn đêm buông xuống..."
Khuya về sáng, rời khỏi bàn phím lạch tạch, bước ra ban công mát lạnh, hít một hơi thở dài, vặn vẹo người vài cái cho đỡ mỏi... Mùi hoa ngâu thoang thoảng đâu đây. Nhìn lên, vài ngôi sao nhấp nháy trên trời cao. Đêm mát dịu, có vẻ như tiết trời vào cuối năm.
Hoa ngâu
Ôi, đúng rồi, chỉ còn ít ngày nữa, hết năm rồi!
Thật lạ là ngày tháng của người lớn cứ như là chạy nhanh hơn khi ta còn là trẻ con. Ta tính toán từng giờ, rồi từng ngày, từng tháng... ta tính mọi thứ bằng ngày: Ngày công, số ngày nghỉ, bằng quãng thời gian...
Dù vậy, sáng nay vẫn tự cho mình chiêu từng ngụm trà Thái nóng hổi, cảm nhận vị chát ngọt, mùi thơm như búp chè non vừa mới hái trên cây xuống. Nhớ từ lúc mặc áo, đi giầy, rồi rời khỏi nhà. Ra đến ngoài tới con đường quen thuộc, mặt biển mùa này có màu xám, nhấp nhô những con sóng bạc đầu. Đường phố người, xe vẫn hối hả. Và rồi, đã thấy xa xa là nhà xưởng, mấy cây bàng trước văn phòng...
Năm 2009 chẳng còn ở lại bao lâu.
2009 - Cảm ơn và Gút-bai.
Ngày mai mặt trời lại mọc
------------
Sapa. "Nhanh lên chứ, vội vàng lên với chứ..."